Cẩm Nang Sức Khoẻ

Ý tưởng bắt đầu từ một tin nhắn trong nhóm chat lúc mười một giờ đêm.
Linh gõ vào: “Tụi mày ơi, cuối tuần này làm gì không? Tao nghe nói có chỗ onsen jjimjilbang mới ở Bình Dương, nghe hay lắm, đi thử không?”
Huy trả lời ngay: “Đi.”
Minh thì hỏi: “Có nhậu không?”
Tâm gõ: “Tao không biết onsen là gì nhưng có tụi mày là tao đi.”
Và đó là cách bốn đứa bạn thân từ thời đại học, sau bao nhiêu năm mỗi đứa một hướng với công việc, gia đình và đủ thứ chuyện người lớn, quyết định dành một ngày cuối tuần để đến Carezone Bình Dương cùng nhau.

Trên đường đến Carezone, cả nhóm tranh nhau giải thích onsen là gì. Huy thì bảo đã xem phim Nhật nên biết rõ, chỉ là tắm nước nóng thôi. Linh phản bác ngay, bảo không phải tắm mà là ngâm, khác nhau hoàn toàn. Minh hỏi có giống xông hơi ngoài tiệm tóc không. Tâm thì im lặng và gật đầu liên tục dù rõ ràng không hiểu gì.
Cả bốn đứa tự tin bước vào Carezone với bốn mức độ hiểu biết khác nhau về những gì sắp xảy ra. Và tất cả đều sai.
Bước vào Carezone, cả nhóm im lặng trong vài giây. Không phải kiểu im lặng ngại ngùng mà là kiểu im lặng khi không gian xung quanh tự nhiên làm bạn hạ giọng xuống. Sạch sẽ, yên tĩnh, không khí khác hẳn bên ngoài. Nhân viên đón tiếp nhiệt tình nhưng không phải kiểu nhiệt tình ồn ào, mà là sự ân cần thật sự.
Minh là đứa phá vỡ sự im lặng đầu tiên bằng cách thì thầm: “Sang thật.” Cả nhóm cười và bắt đầu thở phào.
Huy bước vào bể nước nóng với vẻ tự tin của người đã xem phim Nhật nhiều lần. Mười giây sau mặt anh đỏ ửng và miệng thốt ra một câu mà cả nhóm không dám nhắc lại. Nhiệt độ nước khoáng trong bể onsen của Carezone không phải kiểu nóng bạn có thể chuẩn bị tinh thần từ trước. Đó là loại nhiệt độ ngấm vào từng cơ từng khớp theo cách mà bạn chỉ có thể cảm nhận chứ không thể mô tả.
Sau khoảng năm phút, Huy nằm yên trong bể với đôi mắt nhắm lại và khuôn mặt hoàn toàn khác so với lúc vào. Kiêu ngạo biến mất. Thay vào đó là thứ gì đó trông giống như bình yên thật sự lần đầu tiên xuất hiện trên khuôn mặt người đàn ông vốn hay căng thẳng vì công việc.
Linh là người nghiêm túc nhất nhóm khi nghe nhân viên hướng dẫn quy trình ngâm nóng lạnh. Trong khi ba đứa còn lại còn đang do dự với bể nước lạnh, Linh đã bước thẳng vào và hét lên một tiếng rồi im lặng hoàn toàn trong ba phút tiếp theo.
Khi ra khỏi bể lạnh, mặt cô đỏ hồng, mắt sáng rực và nói một câu mà cả nhóm đều ghi nhớ: “Tao chưa bao giờ cảm thấy mình đang sống mạnh đến vậy.” Sau đó cô quay lại bể nóng thêm hai lần nữa, hoàn thành đủ ba chu trình theo đúng hướng dẫn trong khi cả nhóm vẫn đang ở lần đầu.
Minh từ chối bể nước lạnh một cách dứt khoát. Anh bảo anh đã trả tiền để được thư giãn chứ không phải để tra tấn bản thân. Cả nhóm cười và không ai ép thêm. Minh nằm trong bể nóng suốt gần ba mươi phút, mắt nhắm, không nói một câu nào, và sau đó bảo đây là lần đầu tiên trong hai năm qua anh không nghĩ đến công việc liên tục trong hơn mười phút.
Đó là câu nói đáng giá nhất của ngày hôm đó, và nó đến từ người cả nhóm vẫn hay chọc là không bao giờ tắt não.
Tâm là người ít kỳ vọng nhất khi đến Carezone. Cô đến vì tụi bạn rủ, đơn giản vậy thôi. Nhưng khi ngồi trong bể nước khoáng nóng, cô im lặng một lúc rồi bỗng nhiên khóc. Không phải khóc to mà là kiểu mắt đỏ hoe rồi nước mắt chảy ra tự nhiên.
Sau này khi cả nhóm ngồi ăn, Tâm mới giải thích: không hiểu sao vào đó tự nhiên thấy mọi căng thẳng bị dồn nén bấy lâu nay như vỡ ra hết. Cô không buồn, không đau, chỉ là cơ thể tự tìm cách giải phóng những thứ đã giữ quá lâu. Cả nhóm im lặng nghe và không ai cười.

Sau onsen, cả nhóm mặc đồng phục Carezone và vào khu jjimjilbang. Phòng xông hơi đá muối là nơi cả bốn đứa chọn đầu tiên. Nhiệt độ vừa phải, không khí trong lành theo cách lạ lùng và điều quan trọng nhất: không có điện thoại.
Ban đầu cả nhóm hơi ngại ngùng vì không biết làm gì khi không có điện thoại để nhìn vào. Nhưng chỉ sau vài phút, câu chuyện bắt đầu chảy ra tự nhiên theo cách mà những buổi cà phê vội vàng hay bữa nhậu ồn ào không bao giờ có được.
Huy kể về áp lực công việc mà anh chưa bao giờ nói thẳng với ai trong nhóm. Linh chia sẻ về việc cô đang cân nhắc thay đổi hướng đi sự nghiệp sau nhiều năm làm việc không còn thấy ý nghĩa. Minh nói về hôn nhân của mình, những thứ mà ngoài nhóm chat anh chưa từng đề cập. Tâm lắng nghe tất cả và đúc kết bằng một câu: “Tụi mình lâu quá không thật với nhau rồi.”
Không ai phản bác câu đó.

Từ phòng đá muối, cả nhóm di chuyển qua các phòng xông hơi khác nhau của Carezone. Mỗi phòng có nhiệt độ và chất liệu khác nhau tạo ra cảm giác hoàn toàn khác nhau lên cơ thể. Phòng nhiệt độ cao hơn khiến mồ hôi đổ ra nhiều, cơ thể như được rũ sạch từ bên trong. Phòng nhiệt độ vừa phải thoải mái hơn cho những cuộc trò chuyện dài.
Cả nhóm không ai nhìn đồng hồ trong gần hai tiếng đồng hồ ở khu jjimjilbang. Đó là điều kỳ lạ nhất của ngày hôm đó vì thông thường mỗi đứa đều có thói quen check điện thoại mỗi mười lăm phút một lần.
Sau jjimjilbang, cả nhóm đặt thêm dịch vụ massage trị liệu tại Carezone. Đây là lần đầu tiên Minh được massage bởi người có chuyên môn thật sự thay vì các cơ sở bình dân anh thường ghé. Anh ra khỏi phòng với khuôn mặt thư giãn đến mức cả nhóm không nhận ra và phải hỏi lại có phải Minh không.
Huy thì ra và kể rằng kỹ thuật viên tìm ra đúng điểm đau ở vai phải mà anh bị hành hạ suốt sáu tháng qua do ngồi máy tính nhiều. Chỉ sau một buổi, cơn đau giảm rõ rệt đến mức anh tự hỏi tại sao mình không đến sớm hơn.
Kết thúc hành trình dịch vụ, cả nhóm vào nhà hàng của Carezone. Thức ăn được thiết kế theo định hướng tốt cho sức khỏe, thanh đạm nhưng đủ chất và ngon theo cách phù hợp với trạng thái cơ thể vừa được phục hồi.
Bữa ăn kéo dài gần hai tiếng. Không ai đứng dậy trước. Không ai nhìn vào điện thoại quá nhiều. Câu chuyện từ phòng xông hơi tiếp tục chảy ra theo cái đà tự nhiên mà cả nhóm đã tìm lại được sau nhiều năm.
Linh nói câu tổng kết cho cả ngày: “Tao không ngờ đến đây để chăm sóc sức khỏe mà lại tìm lại được tụi mày theo cái nghĩa thật sự.”

Chúng tôi đến Carezone Bình Dương để thư giãn. Chúng tôi rời đi với thứ gì đó lớn hơn nhiều.
Onsen giúp cơ thể từng đứa được nghỉ ngơi theo cách chưa từng có. Jjimjilbang cho cả nhóm không gian để thật sự ở bên nhau không có màn hình xen vào. Massage trị liệu xử lý những cơn đau tích lũy từ lâu. Và bữa ăn cuối ngày kéo dài những cuộc trò chuyện mà chúng tôi đã bỏ quên quá lâu.
Nếu bạn có một nhóm bạn thân mà lâu rồi chưa thật sự gặp nhau theo nghĩa đầy đủ của từ đó, Carezone Bình Dương là nơi để bắt đầu lại. Không phải bắt đầu lại tình bạn, vì tình bạn thật sự không bao giờ mất. Mà bắt đầu lại thói quen dành thời gian cho nhau theo cách xứng đáng với tình bạn đó.
Mục lục bài viết
